Từ chạy xe ôm đến chạy sô
Ở kỳ thi Chuông vàng vọng cổ lần thứ 2 năm 2007 (do Đài Truyền hình TPHCM tổ chức), ngay từ vòng sơ loại Ban giám khảo đã chú ý tới 1 giọng ca lạ, khỏe khoắn, ngọt thanh... Đó là Lê Văn Gàn, người đến cuộc thi với đôi chân ám phèn nơi đồng ruộng, còn hình vóc thì đặc sệt “hai lúa”.
Lê Văn Gàn bên cạnh vợ và con gái.
Văn Gàn đã đánh cược với cuộc thi bằng 1 công ruộng bán làm lộ phí. Lớn lên với ruộng đồng, cưới vợ sớm, sinh liền 2 đứa con, Gàn phải vừa làm ruộng vừa chạy “Honda ôm” mới đủ tiền nuôi con. Như nhiều người dân ở cái nôi ca cổ huyện Cần Đước (Long An), Gàn cũng biết ca vọng cổ từ nhỏ. Lớn lên anh tập tành đàn hát với bạn bè trong xóm. Chạy xe ôm có lúc ế ẩm, Gàn dựng xe, ngã lưng dưới gốc cây “luyện giọng”.
Tại cuộc thi Chuông vàng vọng cổ lần đầu (năm 2006), Gàn dự thi và đoạt giải khuyến khích. Đến lần thứ 2 năm 2007, Gàn tìm thầy luyện giọng, luyện nghề trước khi bước vào cuộc thi. Kết quả không phụ công chàng trai chân đất, Gàn đoạt Chuông bạc cùng với danh hiệu “Thí sinh được yêu thích nhất”.
Gàn không đoạt được Chuông vàng do yếu khâu diễn xuất, chứ giọng ca thì “vô địch”, đến nỗi NSND Diệp Lang phải thốt lên: “Nếu tôi là ông chủ hãng đĩa thì tôi sẽ ký công-tra (hợp đồng) với cậu ngay!”. Còn NSND Thanh Tòng thì nói: “Đó chính là tiếng hát, tiếng lòng của một chàng nông dân chính hiệu!”.
Sau hơn 2 năm “đỗ đạt” với bài vọng cổ, nay Văn Gàn đã bỏ nghề chạy xe ôm, chuyển sang chạy sô. Sau cuộc thi, Văn Gàn được mời góp mặt trong hàng loạt các chương trình của các nghệ sĩ lớn, làm anh càng nổi tiếng.
Bây giờ Văn Gàn đi hát sô chủ yếu ở TPHCM, giá mỗi sô phải tính bằng tiền triệu, có ngày chạy 2 – 3 sô. Anh đắt sô đến nỗi ai muốn đăng ký phải báo trước vài tuần. Từ chiếc xe Trung Quốc cà tàng làm kế sinh nhai, nay anh đã đổi xe tay ga, còn la cà ngắm nghía trong các auto salon.

Võ Thành Phê
Một số phận khác giống hệt Văn Gàn là Võ Thành Phê, người đoạt giải Chuông vàng vọng cổ 2008. Chàng thương hồ lãng tử (công nhân sà lan) quê huyện Cần Giuộc (Long An) thường ngân nga bài vọng cổ trong những chuyến tàu đơn điệu trên sông nước miền Tây. Thường hát trên sông nước, có lẽ nhờ vậy mà giọng của Phê rất khỏe.
Đoạt Chuông vàng, Phê cũng chính thức từ giã nghề công nhân sà lan mà anh gắn bó hàng chục năm. Bây giờ Phê thường xuyên xuất hiện trên các chương trình lớn của các Đài Truyền hình TPHCM, Long An; những sô cải lương ở rạp Hưng Đạo hoặc các tụ điểm ở thành phố, các tỉnh...
Những vở diễn và những nghệ sĩ lớn mới ngày nào Phê chỉ dám xem mà thèm thuồng, bây giờ Phê đã được mời đóng. Giá mỗi sô diễn Phê cũng được trả tiền triệu. Có khi, chỉ cần hát 1 bài vọng cổ dài độ 5 – 7 phút là Phê nhận được tiền thưởng tương đương tiền lương 1 tháng trước đây...
Cô lọ lem thành người giàu nhất
Cuối năm rồi, Hồ Ngọc Trinh - cô đào trẻ của Đoàn Cải lương Long An (CLLA) – đã làm giới văn nghệ sĩ LA sững sốt khi mời tân gia ngôi nhà mới. Bởi lẽ, trước đó Trinh còn ở tạm bợ trong khu tập thể của đoàn; cô lại còn rất trẻ, sống độc thân, nay lại tân gia ngôi nhà thuộc loại đẹp nhất nhì trong giới nghệ sĩ tỉnh LA. Bước ngoặc cuộc đời đến với Hồ Ngọc Trinh vào năm 2002 khi cô rụt rè từ vùng quê nghèo Đồng Tháp Mười về Tân An dự thi Tiếng hát Cải lương truyền hình (Đài PTTH Long An tổ chức).
Cô gái tuổi 17 mới rời đồng ruộng đã ẳm ngay huy chương vàng. Cô về đầu quân cho Đoàn CLLA. Thành công nối tiếp thành công, Ngọc Trinh lần lượt đoạt giải Bông lúa vàng, Chuông bạc vọng cổ, Giải Trần Hữu Trang... Được NSƯT Bạch Tuyết nhận làm “đệ tử”, Ngọc Trinh ngày càng điêu luyện trong cả ca lẫn diễn xuất.
Cô gái LA thường đảm nhận những vai mùi, trẻ trung trong các chương trình lớn ở TPHCM. Vì đang là trụ cột ở Đoàn CLLA, Ngọc Trinh ít chạy sô, nhưng chỉ cần tranh thủ thời gian nghỉ diễn của đoàn, đi hát sô ở LA, cũng đủ để cô tích lũy mua xe tay ga và cất vi la...
Những chiếc huy chương thầm lặng
Không phải nghệ sĩ nào sau khi đoạt huy chương cũng “phát tài” như Văn Gàn, Thành Phê, Ngọc Trinh. Trong Hội diễn sân khấu CL lương chuyên nghiệp toàn quốc cuối năm 2009 vừa qua, Vương Tuấn (Đoàn CLLA) đã xuất sắc đoạt huy chương vàng với vai Nguyễn Đình Chiểu.
Từ khi đoạt huy chương, cuộc sống của Vương Tuấn vẫn không chút thay đổi. Là cán bộ khung của đoàn, lại không quen (và không thích) đi hát sô, Vương Tuấn hầu như chỉ tập trung cho công việc nghệ thuật ở đoàn. Có lẽ vì vậy mà dù đã hơn 20 năm theo nghề hát, vợ chồng anh vẫn nghèo, ở nhà tập thể.
Cùng đoạt huy chương (huy chương bạc) ở hội diễn lần rồi còn có NSƯT Đoàn Dự - Phó trưởng đoàn CLLA. Đoàn Dự cho biết, huy chương bạc ở lần hội diễn 5 năm 1 lần này cũng có chút ý nghĩa đối với anh, đó là thêm bề dày thành tích để sau này có thể được xem xét phong NSND. Còn cuộc sống kinh tế, Đoàn Dự nói: “Mình già rồi, đâu thể đi hát sô như nghệ sĩ trẻ, mà chỉ hát ở đoàn thì đủ ăn đã là may”.
Theo Kỳ Quan – Báo Lao Động