Một số bài ca tân cổ ở Đài phát thanh như Tát nước đêm trăng, Trên đất nước vua Hùng, Đêm trăng, Chớ buồn nghe em, Biển tím tình em. . . và hàng chục vai diễn trong các vở video cải lương, Hoài Thanh đã khẳng định vị trí của mình trong lòng đồng nghiệp cũng như những khán giả hâm mộ.
Điểm nổi bật nhất của Hoài Thanh chính là giọng ca. Có chút gì âm hưởng xa xưa của út Hiền, Hà Bửu Tân, có những chữ “gió" nhẹ tênh như Tấn Tài, có những "chữ trầm" ấm áp, đầy đặn như Thành Được. Và đồng thời Hoài Thanh đã sáng tạo ra cách luyến dấu sắc mỗi lần vô vọng cổ, vào hò rất độc đáo, vừa ngọt, vừa chín lại vừa lả lướt, mới mẻ. Nếu như dấu sắc nhấn lên rồi rung liên ba của Thanh Tuấn là một nét chấm phá độc đáo riêng, thành sự sáng tạo không đụng hàng với bất cứ lối ca dấu sắc nào của những nghệ sĩ tài danh đi trước, thì Hoài Thanh cũng vậy, dấu sắc luyến của Hoài Thanh không ngân liên ba như Thanh Tuấn nhưng nó vẫn mang một sắc thái mới và chỉ có Hoài Thanh mới có, là người sáng tạo đầu tiên, để ca được dấu sắc như Thanh Tuấn, như Hoài Thanh rất khó, đòi hỏi người ca phải có làn hơi rất khỏe, chín, êm nhẹ.
Hoài Thanh có chất giọng kim pha thổ, làn hơi cao vút, thường Hoài Thanh ca vọng cổ dây "xề đầy” tương đương với Si bên tân nhạc). Nếu ca dây thấp những chữ trầm sẽ bị nghẹn lại, ca dây cao thì làn hơi Hoài Thanh thanh thoát hơn, những chữ lên cao được ca rất êm, rất nhẹ nhưng nếu nhấn như bình thường thì rất dễ giống Tấn Tài, Hà Bửu Tân, như vậy dù có hay vẫn không mới, vẫn lặp lại những sáng tạo của người đi trước. Cái hay của Hoài Thanh trong cách ca vọng cổ là căn cứ theo làn hơi của mình, sở trường của mình mà tìm một lối đi riêng. Xét về khả năng diễn xuất, sắc vóc sân khấu thì Hoài Thanh thuộc diện khá chưa phải độc đáo, xuất sắc nhưng xét về giọng ca thì Hoài Thanh là giọng ca hiếm. Một trong số ít giọng ca hay thuộc hàng siêu đẳng, không có lối sắp nhịp rắc rối như Tấn Tài, Minh Phụng, Hoài Thanh không phải là danh ca có bộ nhịp độc đáo như út Trà ôn, Thành Được, Hữu Phước, Minh Cảnh, Minh Vương, Thanh Tuấn, Chí Tâm... Phải nhìn nhận công tâm rằng, một số danh ca tạo được dấu ấn riêng trong lòng khán giả là nhờ làn hơi hơn là kỹ thuật sắp nhịp. Đây có lẽ cũng là nét đặc thù của một số nghệ sĩ ngôi sao cải lương. Nói như thế không có nghĩa là làm giảm đi giá trị thành công của họ, xét về làn hơi và bộ nhịp, đó là cách đánh giá nhìn nhận của những người làm nghề, còn với khán giả, giọng ca nào lay động được con tim và cảm xúc của họ thì nghệ sĩ đó chính là thần tượng. Cho nên không lạ khi hiện nay có nghệ sĩ rất nổi tiếng, rất ăn khách nhờ những yếu tố khác ngoài giọng ca và kỹ thuật ca. Sự nổi tiếng ấy nhất thời và sẽ tàn lụi nhanh như một thứ hương hoa chợt thoảng qua ngào ngạt rồi vội vàng biến mất không để lại chút ấn tượng độc đáo nào. Nhắc đến đây để thấy rằng cải lương ngày nay đã vắng dần những giọng ca hay, độc đáo, khi cất lên khán giả có thể nhận ra ngay chủ nhân nó là ai. Chỉ một Trọng Phúc khả dĩ đứng được vào hàng danh ca thì hiện nay cũng không còn trẻ nữa. Nhìn những Chuông Vàng, Chuông Bạc của cuộc thi Chuông Vàng Vọng cổ mới thấy đó chỉ là những phát hiện ở dạng phong trào, tiềm năng nhưng tuổi đời các em có trẻ trung gì đâu, phần đông đã sắp xỉ 30. Con đường để trở thành một danh ca phải nổi tiếng trước 25 tuổi. Những Minh Cảnh, Minh Vương, Lệ Thủy, Mỹ Châu, Thanh Kim Huệ, Phượng Hằng, Cẩm Tiên, Thanh Ngân, Châu Thanh, Vũ Linh, Kim Tử Long nổi tiếng khi họ còn rất trẻ. Đã lâu rồi Hoài Thanh ít xuất hiện trên sân khấu và hôm nay anh đã cùng Đỗ Quyên định cư nơi xa, nhưng người làm nghề và khán giả vẫn còn nhớ, còn yêu mến giọng ca một thời là dấu ấn vàng son mà sân khấu cải lương có được Hoài Thanh cũng là đại diện cho một trường phái ca vọng cổ kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai phong cách ca vọng cổ truyền thống, chân phương và phong cách ca luyến láy mới lạ, phù hợp với sự cải cách làm cho nghệ thuật ca vọng cổ ngày càng phong phú, độc đáo hơn.
Thử nhớ lại một đoạn diễn của nhân vật Trần Vinh trong vở “Gánh cỏ sông Hàn “ một vai diễn mà lúc đương thời NSƯT Minh Phụng từng làm mưa làm gió trên sân khấu Hương Mùa Thu. Hoài Thanh là nghệ sĩ đàn em, lại là người đóng thế vai sau khi Minh Phụng rời đoàn, với con mắt của nhiều đồng nghiệp thì Hoài Thanh khó hát vai Trần Vinh hay hơn Minh Phụng. Phải nói là mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng ở đây cần nói rõ về bản lĩnh của Hoài Thanh lúc đó. Để tạo thế đứng riêng cho mình, bởi đóng thay vai Minh Phụng là một thách thức rất lớn, Hoài Thanh đã khai thác tối đa ưu thế giọng ca của mình cho lớp độc diễn ở màn cưới bên ngôi mộ cha... "Đừng, đừng, tiếng thời gian ơi đừng làm cho ta run sợ, khi ta đang nghe rời rã thịt xương và dưới chân ta đang sụp đổ. . . một. . . thiên đường”. Hoài Tranh đã luyến chữ "đổ" rồi lại luyến thấp xuống chữ "một", một kiểu bẻ chữ từ cao xuống thấp rất khó. Đây là câu vô vọng cổ rất "độc", rất riêng của Hoài Thanh và sau đêm phát hình lần đó, hầu như câu vô vọng cổ này rất được nhiều người yêu thích vọng cổ bắt chước hát theo.
Hoài Thanh đã từng hát với nhiều giọng ca vàng của sân khấu cải lương như Mỹ Châu, Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, nhưng có lẽ người hát sân khấu phù hợp nhất chính là NSƯT Diệu Hiền. Cho tới hôm nay, khán giả vẫn nhớ như in lớp diễn Lê Minh (Hoài Thanh) bị thương trở về chưa kịp báo công với nữ chủ tướng Triệu thị Trinh (Diệu Hiền) rồi chết đứng. Đây là lớp diễn hay nhất, ấn tượng nhất của đôi liên danh Hoài Thanh - Diệu Hiền. Đó là trên sân khấu. Còn trên sóng phát thanh, Hoài Thanh với Thanh Kim Huệ rất thành công với bài “Chiếc nón quê hương “. Và một thời gian liên danh Thanh Kim Huệ - Hoài Thanh thổi một luồng gió mới vào sân khấu đoàn Cải lương Sài Gòn 1 . Hoài Thanh ca vọng cổ rất mùi nhưng không buồn bã, bi lụy mà rất êm ái, nhẹ nhàng như lời ru, lời thì thầm của gió. Như ta đang đứng giữa chiều tàn trên miền quê xa thẳm. Một mình suy tư với bao nỗi niềm tâm sự, một nỗi buồn miên man, xa thẳm...
Sự xuất hiện của Hoài Thanh trên sân khấu không ồn ào, rực rỡ như giọng ca ngọt ngào, ấm áp ấy, không phô trương, không điệu đàng, ẻo lả mà nó chân thật tự nhiên, len nhè nhẹ vào tâm hồn người nghe. Bẵng đi một thời gian, bất chợt nhớ lại mới hay, giọng ca ấy đã thấm vào lòng người để lại biết bao xuyến xao, nhung nhớ. Giữa không gian rộn ràng, hối hả của nhịp sống công nghiệp, giữa ồn ào của muôn tiếng ngựa xe, một chút lắng lòng bỗng thèm nghe một lời ru êm ả, một lời tâm sự chân tình, thì chợt nhớ giọng ca Hoài Thanh: "Đêm trăng ấy, bên hàng dừa tơ đưa tay nâng từng cánh gió, có đôi mắt nhỏ nhìn anh long lanh nói rõ hơn lời...". ôi đêm trăng đã xa, một Đêm trăng của Trần Nam Dân đã được Hoài Thanh chắp cánh bay cao trên sóng phát thanh trở thành một trong những bài ca bất tử, bài ca tình yêu hay nhất của một thời đi kháng chiến giữ quê hương.
Hoài Thanh đã rời sân khấu, lặng lẽ như khi đến, giờ đây đã êm ấm bên hạnh phúc gia đình, không biết có lúc nào anh chợt nhớ đã từng để thương để nhớ cho nhiều người bằng giọng ca vàng của mình?
Theo Việt Khang – Báo SKTP